
Ngày 25 tháng 7 năm 1968: Thánh Giáo hoàng Phaolô VI công bố Thông điệp Humanae Vitae.
-12 hệ quả tiêu cực của ngừa thai nhân tạo.
– Thư cảm ơn của Thánh Pađre Pio gửi Thánh GH Phaolô VI.
Thông điệp Humanae Vitae của Đức Giáo hoàng Phaolô VI đã tái khẳng định việc lên án hành vi tránh thai như một tội trọng. Dưới đây là danh sách mười hai hệ quả tiêu cực được cho là phát sinh từ việc hợp pháp hóa tránh thai:
- Sự suy thoái chung về luân lý.
- Gia tăng tình trạng ngoại tình trong hôn nhân.
- Sự suy giảm lòng tôn trọng đối với phụ nữ.
- Việc hợp pháp hóa sự vô trách nhiệm.
- Một dấu hiệu của sự thiếu trưởng thành kéo dài.
- Tính dục trở nên vừa “cá nhân hóa” vừa “công khai hóa”.
- Cha mẹ không còn sống vì con cái. Họ đi đến chỗ chỉ chấp nhận con cái trong mức độ chúng phù hợp với những kế hoạch riêng nhằm đạt được sự viên mãn cá nhân của họ. Hơn nữa, trật tự tự nhiên bị đảo ngược: con cái trở thành “công cụ” phục vụ những mong muốn của cha mẹ.
- Phá thai không giảm; trái lại, còn gia tăng. Khi việc tránh thai thất bại, người ta thường tìm đến phá thai như một “biện pháp tránh thai” cuối cùng. Cần nhớ rằng trong những xã hội nơi việc tránh thai phổ biến hơn, phá thai nhìn chung cũng phổ biến hơn.
- Tiếp theo đó là sự chấp nhận thụ tinh nhân tạo. Việc nói rằng “Tôi không muốn có con” cũng hợp pháp hóa thái độ ngược lại: “Tôi muốn có con bằng bất cứ giá nào.”
- Những thực hành như mang thai hộ trở nên được chấp nhận. Nếu tính dục được xem là có thể tồn tại mà không cần có con, thì người ta cũng có thể hình dung việc có con mà không cần tính dục.
- Các chính sách dân số được áp đặt lên những quốc gia nghèo hơn. Thay vì giúp đỡ những dân số nghèo, người ta gây áp lực buộc họ chấp nhận các chính sách kiểm soát dân số.
- Việc hợp thức hóa thực hành đồng tính được tạo điều kiện thuận lợi. Nếu tính dục có thể được tách khỏi việc sinh sản, thì mọi thứ dần được hiểu đơn thuần chỉ là tính dục.
Dịch từ Il Cammino dei Tre Sentieri
itresentieri.it
ĐGM Robert Barron nhân 50 năm kỷ niệm Thông điệp Humanae Vitae được ban hành
Lá Thư Cuối Cùng Của Thánh Padre Pio Gửi Thánh Giáo Hoàng Phaolô VI: “Cảm Ơn Ngài Vì Humanae Vitae”
Thánh Padre Pio thành Pietrelcina (1887–1968), ở tuổi tám mươi mốt, qua đời tại tu viện Santa Maria delle Grazie ở San Giovanni Rotondo, vào lúc 2 giờ 30 phút sáng ngày 23 tháng 9 năm 1968.
Nhân ngày giỗ của Thánh Padre Pio sắp đến, một loạt sự kiện và các buổi cử hành tại tu viện ở vùng Gargano, nơi Thánh Piô đã sống phần lớn cuộc đời mình và hiếm khi rời khỏi tu viện đước cử hành để tưởng niệm ngày Padre Pio qua đời.
Có một chi tiết đặc biệt gây chú ý và rất phù hợp đáng được nhắc đến. Chỉ vài ngày trước khi qua đời, vào ngày 12 tháng 9 năm 1968, Thánh Padre Pio quyết định viết một lá thư cho Thánh Giáo hoàng Phaolô VI.
Văn bản này là lời tri ân chân thành của một “người con đơn sơ của Giáo Hội”, như Cha Piô thích tự mô tả mình, cho vị Giáo hoàng mà, ngay cả khi còn là Tổng Giám mục Milan, chưa bao giờ quên những đau khổ và chiến dịch vu khống bao quanh Pađre Pio, vị tu sĩ dòng Capuchin.
Lá thư cảm động này rõ ràng đề cập đến những đau khổ của ĐTC Gioan Battista Montini, giữa năm 1968 đầy biến động, “vì vận mệnh của Giáo Hội và vì hòa bình trên thế giới.”
Dựa trên kinh nghiệm của chính mình với tư cách là một “tông đồ” của tòa giải tội, Cha Piô cảm ơn Đức Giáo hoàng “vì những lời rõ ràng và quyết đoán mà ngài đã nói, đặc biệt trong thông điệp Humanae Vitae,” đồng thời thay mặt cho những người con thiêng liêng và các Nhóm Cầu nguyện của ngài.
Lá thư cho thấy sự vâng phục chân thành và lòng sùng kính của vị tu sĩ đối với Tòa Thánh Tông Tòa.
Thư của Thánh Padre Piô gửi Thánh Giáo hoàng Phaolô VI
“Con biết rằng trong những ngày này, trái tim Đức Thánh Cha đang đau khổ rất nhiều vì vận mệnh của Giáo Hội, vì hòa bình trên thế giới, vì biết bao nhu cầu của các dân tộc, nhưng trên hết là vì sự thiếu vâng phục của một số người—ngay cả trong số những người Công giáo—đối với giáo huấn cao cả mà Đức Thánh Cha, được Chúa Thánh Thần trợ giúp và nhân danh Thiên Chúa, ban cho chúng con. Con xin dâng những lời cầu nguyện và những đau khổ hằng ngày của con như một món quà nhỏ bé nhưng chân thành từ người con bé mọn nhất của Đức Thánh Cha, để Chúa củng cố Đức Thánh Cha bằng ân sủng của Người, giúp Đức Thánh Cha tiếp tục con đường ngay thẳng và đầy gian nan trong việc bảo vệ chân lý vĩnh cửu, chân lý không bao giờ thay đổi theo dòng thời gian.”
Trong lá thư này, vị tu sĩ vùng Gargano cũng thổ lộ với vị Giáo hoàng một trong những mối quan tâm của ngài: đó là các tu sĩ Capuchin đồng môn của mình vẫn trung thành với đặc sủng cổ xưa và những quy định đã được thiết lập qua nhiều thế kỷ, chẳng hạn như đời sống khổ hạnh, sự nghèo khó theo Tin Mừng, và việc trung thành tuân giữ Luật Dòng cùng Hiến pháp Dòng; đồng thời cũng đổi mới sức sống và tinh thần nội tâm theo các chỉ dẫn của Công đồng Vatican II.
Tài liệu này nhắc chúng ta nhớ đến tình cảm và lòng quý trọng đã tồn tại giữa vị tu sĩ Capuchin và ĐHY Gioan Battista Montini.
Có lẽ không phải là sự trùng hợp khi chỉ tám năm trước, lá thư ĐHY viết, trở thành lá thư cuối cùng của ngài. Lá thư viết bằng tay, nhắn gửi Cha Piô vào ngày 20 tháng 6 năm 1960, nhân dịp kỷ niệm 50 năm linh mục của vị tu sĩ.
Bức thư ấy hiện vẫn được lưu giữ trong Văn khố Giáo phận Lịch sử Milan.
“Thật thích hợp biết bao khi vui mừng và biết ơn vì lòng nhân hậu của Thiên Chúa mà lặp lại rằng: Venite, audite, et narrabo, omnes qui timetis Deum, quanta fecit animae meae! (‘Hãy đến và lắng nghe, hỡi tất cả những ai kính sợ Thiên Chúa, tôi sẽ kể cho các bạn nghe Người đã làm những gì cho linh hồn tôi.’)
Nếu chính chức linh mục đã đáng được mừng kỷ niệm như thế, thì chúng ta còn phải nói gì về chức linh mục của cha, vốn được phong phú bởi biết bao ân huệ và hoa trái? Tôi cầu xin Chúa Kitô tiếp tục sống và tỏ mình nơi con người và trong sứ vụ của cha, như Thánh Phaolô nói: Vita Jesu manifestetur in carne nostra mortali (‘Ước gì sự sống của Chúa Giêsu được tỏ hiện trong thân xác phải chết của chúng ta.’)
Tôi biết cha cũng cầu nguyện cho tôi. Tôi vô cùng cần đến những lời cầu nguyện của cha. Xin cha phó thác giáo phận này cho Chúa, cùng với người tôi tớ tận tụy của cha trong Đức Kitô.”
Lá thư này rõ ràng diễn tả sự gần gũi của Hồng y Montini với vị tu sĩ Capuchin, người vào thời điểm ấy đang trải qua một cuộc Kinh lý Tông Tòa tại tu viện ở San Giovanni Rotondo do Đức cha Carlo Maccari thực hiện.
Như sử gia và người viết tiểu sử của Đức Phaolô VI, Giselda Adornato, giải thích:
“Ngoài việc bày tỏ lời chúc mừng và phép lành nhân dịp kỷ niệm chức linh mục, Montini đã thực hiện một hành động đích thực của lòng bác ái và sự gần gũi về nhân bản cũng như Kitô giáo.”
Cũng cảm động không kém là lời hồi đáp—một ghi chú ngắn và hầu như không được biết đến, cũng được lưu giữ trong Văn khố Giáo phận Lịch sử Milan—do Angelo Battisti, quản trị viên của Casa Sollievo della Sofferenza, viết thay mặt Cha Piô:
“Cha Piô đã khóc khi đọc lá thư của ĐHY nhân dịp kỷ niệm năm mươi năm chức linh mục. Đó là một giọt an ủi giữa đại dương đau khổ. Xin Chúa ban thưởng cho Đức Hồng y vì lòng nhân ái và bác ái tinh tế ấy.”
Vì thế, không có gì đáng ngạc nhiên khi sau khi Cha Piô qua đời, Đức Giáo hoàng Phaolô VI đã công khai tưởng niệm ngài trong hai bài diễn văn: một vào năm 1971, dành cho các tu sĩ Capuchin thuộc nhánh tu viện; và một vào năm 1975, dành cho các Nhóm Cầu nguyện của Cha Piô hành hương đến Rôma.
Trong những dịp ấy, Đức Giáo hoàng Montini ca ngợi cuộc đời và công việc của vị tu sĩ hiền lành và khiêm nhường này, gọi ngài là “hình ảnh sống động của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.”
Về cơ bản, đây cũng chính là nhận định mà bảy thế kỷ trước, Đức Giáo hoàng Grêgôriô IX đã đưa ra khi ngài phong thánh cho Thánh Phanxicô thành Assisi vào năm 1228, trước sự hiện diện của các tu sĩ của thánh nhân.
LỜI TẠ ƠN CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG PHAOLÔ VI
Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì đã gọi con vào đời, và hơn thế nữa, vì khi làm cho con trở thành một Kitô hữu, Chúa đã cho con được sinh lại và định hướng con đến sự sống viên mãn. Mọi sự đều là quà tặng, mọi sự đều là ân sủng.
Toàn cảnh mà chúng ta đi qua thật đẹp biết bao! Nó đẹp đến nỗi chúng ta bị cuốn hút và say mê bởi nó, trong khi đáng lẽ chúng ta phải nhìn thấy nơi đó một dấu chỉ và một lời mời gọi. Sự sống trần thế này, bất chấp những gian nan, những mầu nhiệm tối tăm, những đau khổ và sự yếu đuối không thể tránh khỏi, thực sự là một điều tuyệt đẹp, một kỳ diệu luôn mới mẻ và lay động sâu xa, một biến cố đáng được ca tụng bằng niềm vui và vinh quang.
Đằng sau sự sống, đằng sau thiên nhiên, đằng sau vũ trụ, Chúa đã mặc khải cho chúng con rằng có một Tình Yêu.
Lạy Thiên Chúa, con cảm tạ Chúa; xin dâng Chúa, là Cha của chúng con, lời cảm tạ và vinh quang. Amen.
