
Đối với nhiều cặp vợ chồng, người đàn ông là chủ của gia đình. Trong một số trường hợp, đây là điều độc hại bởi vì người đàn ông là bạo chúa. Trong những trường hợp khác, người đàn ông được chỉ định là người đứng đầu chỉ là để vuốt ve cái tôi nhưng thực chất anh ta không thực sự làm điều gì cả; vợ anh ta chỉ để anh ta nghĩ rằng anh ta là người đứng đầu. Người đàn ông có vẻ nắm giữ quyền lực nhưng người phụ nữ mới là người có ảnh hưởng. Người đàn ông có thể là chủ gia đình, nhưng nếu người phụ nữ đưa ra mọi quyết định cho người chồng thì người lãnh đạo là người nữ.
Mối quan hệ của con cái trong nhà với mẹ và với bố cũng khác nhau. Mẹ là người nuôi dưỡng và chăm sóc. Người mẹ cũng có thể là một người giữ kỷ luật trong gia đình nhưng con cái biết chúng có thể dây dưa với mẹ mình. Nếu bố là người giữ kỷ luật, con cái sẽ nghiêm túc hơn nhất là khi bố nổi giận. Thế nhưng con gái có thể nhõng nhẽo với bố của mình. Ngay cả trong một gia đình bất ổn, vẫn có một trật tự trên dưới nào đó.
Đàn ông thích là người chỉ huy. Đàn ông thích cảm giác là người đảm trách. Đàn ông thích lãnh đạo. Đàn ông muốn được kính nể và tôn trọng. Tôi không biết tại sao lại như vậy, nhưng nó là vậy. Đó là lý do tôi muốn nói với những người đàn ông trong chương này! Điều rất quan trọng là chúng ta phải xem xét vai trò của mình từ mọi góc độ để hiểu rõ hơn về cách chúng ta nên vận hành trong gia đình với tư cách là chủ gia đình.
Chúng ta dẫn đầu bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta được dựng nên để lãnh đạo và được chỉ thị hãy dẫn đầu. Adam được tạo ra trước và được trao quyền để bá chú trái đất, và chúng ta tin rằng chúng ta là hậu duệ của ông. Eve đã tạo ra ảnh hưởng của một người phụ nữ từ rất sớm và điều đó đã thay đổi thế giới theo cách mà chúng ta không thể hiểu được. Một người đàn ông được nắm quyền nhưng một người phụ nữ được trao rất nhiều ảnh hưởng. Tại sao con rắn không cám dỗ Adam? Con rắn biết ai thực sự có ảnh hưởng. Nó biết ai đã suy nghĩ bằng cả hai bên não và sẽ có thể hợp lý hóa thông tin mới và nhìn thấy những khả năng lớn hơn những thông tin hiện tại.
Adam có quyền đưa ra quyết định cuối cùng và chọn để vâng lời Chúa. Liệu Eve có đặt Ađam vào tình thế khó khăn và làm nguy hại đến sự sống còn của Ađam nếu ông không chịu ăn quả cấm? Như bạn có thể thấy, chủ gia đình không phải là một nhà độc tài. Anh ấy được giao trách nhiệm để đưa ra những quyết định đúng đắn cho gia đình mình. Ađam có thể đã nhắc nhở Evà về giới luật của Chúa, nhưng ông đã không làm vậy. Mọi thứ xảy ra đều có lý do. Một thứ động lực giống như vậy cũng hoạt động cách phổ biến trong các mối quan hệ ngày nay. Nhiều người đàn ông không biết cách nói không với vợ vì chúng ta đã được dạy rằng một người vợ hạnh phúc sẽ tạo nên một cuộc sống hạnh phúc. Điều đó cũng phần lớn là đúng.

Sinh ra là một nhà lãnh đạo không có nghĩa là bạn biết cách lãnh đạo. Điều đó có nghĩa là thế giới đã đặt bạn vào một vị trí, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn đủ điều kiện để đảm nhận trách nhiệm đó. Hãy nghĩ về khả năng lãnh đạo và những gì cần thiết để lãnh đạo. Ai có thể dẫn dắt bạn? Người đó lãnh đạo như thế nào? Bạn có thích người lãnh đạo của mình không? Bạn có yêu người lãnh đạo của mình không? Bạn có tôn trọng người lãnh đạo của mình không? Phong cách lãnh đạo của anh ấy hoặc cô ấy là gì?

Chúa là thủ lĩnh của tôi. Tôi đã nghiên cứu phong cách lãnh đạo của Ngài và ghi nhớ. Ngài dẫn đường bằng gương mẫu. Lời của Ngài cho tôi những ví dụ về cách tôi nên mang bản thân mình là một Kitô hữu. Ngài thật là độ lượng. Ngài là người nhân từ. Ngài biết cảm thông. Ngài thấu hiểu lòng người. Ngài tha thứ. Ngài yêu thương. Đó là lãnh đạo.
Hãy đánh giá sự lãnh đạo của bạn và tự hỏi liệu bạn có dẫn đầu theo những cách đó không. Bạn có những đức tính giống Chúa trong việc lãnh đạo của mình không? Tại sao bạn theo Chúa?
Tôi theo Ngài bởi vì có sự cân bằng, có bình an, có sự chỉ dẫn, có sự tự do của ý chí, có lòng trắc ẩn và có sự tha thứ. Sự chỉ dẫn được truyền đạt trong tình yêu. Sự tự do của ý chí có nghĩa là tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi chọn để làm. Tôi không thuộc chế độ độc tài.
Từ bi nghĩa là Ngài đã tha thứ cho tôi khi tôi vấp ngã. Tình yêu là sự tha thứ, và nó đổi mới mỗi ngày. Dù bạn có tin vào Chúa hay không, phương pháp luận của Ngài là một hình mẫu đáng kinh ngạc cho tình yêu và sự lãnh đạo.
Lãnh đạo trong tình yêu (Phần 2)
Chuyển ngữ từ chương Leading In Love trong sách Make It Work: 22 Time-Tested, Real-Life Lessons for Sustaining a Healthy, Happy Relationship
