Có người đã lồng tiếng Việt cho bài diễn thuyết của Erika. Xin chia sẻ lại ở đây.
Xin chào. Nguyện Chúa chúc lành cho tất cả anh chị em đã đến đây, từ khắp nơi trên thế giới, để vinh danh và tưởng nhớ Charlie của tôi.
Chỉ cách đây vài dặm, hai năm trước, tại America Fest 2023, Charlie đã có một bài diễn thuyết trong sự kiện đức tin của TPUSA. Charlie rất thích nói ứng khẩu. Anh ấy rất giỏi làm điều đó mà không cần kịch bản. Tôi vì thế, không hề biết anh sẽ nói gì. Và điều mà anh đã chọn để nói hôm ấy chính là việc anh phó thác và suy phục thánh ý của Chúa.
Anh đã trích dẫn một trong những câu Kinh Thánh yêu thích nhất, Isaia 6:8: “Này con đây, lạy Chúa, xin hãy sai con.” Sau khi Charlie kết thúc, tôi gặp anh ở hậu trường và tôi đã nói với anh, một điều mà tôi không bao giờ quên: “Charlie, anh yêu, lần sau trước khi nói điều đó, xin hãy nói với em trước.” Bởi vì khi anh thốt lên câu ấy, có một sức mạnh lớn lao trong lời Kinh Thánh đó. Khi anh nói: “Này con đây, lạy Chúa, xin hãy dùng con” – thì Thiên Chúa sẽ nhận lời anh. Và quả thật, Ngài đã nhận lời Charlie.
Mười một ngày trước, Chúa đã đón nhận sự hiến dâng trọn vẹn ấy từ chồng tôi và gọi anh về bên Ngài. Hơn tất cả, Charlie chỉ mong làm theo thánh ý Chúa chứ không phải ý riêng mình. Và trong suốt 11 ngày qua, giữa muôn vàn đau đớn, chưa bao giờ tôi tìm được sự an ủi nhiều như lúc này, nơi lời cầu nguyện của Chúa: “Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.”
Tình yêu của Thiên Chúa đã được bày tỏ cho tôi ngay trong ngày chồng tôi bị sát hại. Chiều ngày 10 tháng 9, tôi có mặt tại một bệnh viện ở Utah để làm điều không ai muốn làm: đối diện với thi thể của chồng mình sau khi bị sát hại. Tôi nhìn thấy vết thương đã cướp đi mạng sống của anh. Tôi đã cảm nhận mọi thứ mà ai cũng có thể tưởng tượng: sốc, kinh hoàng, và một nỗi đau chưa từng biết đến. Nhưng có một điều khác nữa.
Ngay cả trong cái chết, tôi vẫn thấy người đàn ông mà tôi yêu. Tôi nhìn thấy một sợi tóc bạc bên thái dương anh – điều tôi chưa bao giờ nói cho anh biết. Giờ thì anh biết rồi. Xin lỗi anh yêu, giờ em mới nói. Em không muốn kể cho anh trước kia. Tôi cũng thấy một điều nữa: trên môi anh là một nụ cười thoáng qua, và điều đó cho tôi biết một sự thật quan trọng – đó là một ơn huệ lớn lao của Chúa trong thảm kịch này.
Khi thấy nụ cười ấy, tôi hiểu rằng Charlie không hề bị đau đớn. Ngay cả bác sĩ cũng xác nhận rằng đó là một sự ra đi tức thì đến mức, ngay cả nếu Charlie bị bắn ngay trong phòng mổ, thì cũng không thể cứu được. Không có đau đớn, không có sợ hãi, không có khổ nạn. Một khoảnh khắc trước, Charlie vẫn đang làm điều anh yêu thích – tranh luận và biện hộ cho Phúc Âm và sự thật trước đám đông. Và rồi, anh chớp mắt, mở mắt ra là nhìn thấy Đấng Cứu Thế trong thiên đàng, mọi mầu nhiệm vĩnh cửu được tỏ bày cho anh.
Tình yêu của Thiên Chúa tiếp tục được tỏ bày cho tôi trong những ngày sau đó. Hôm sau, trên đường băng trong chiếc Air Force 2, tôi gặp Usha Vance, một người phụ nữ quý giá. Tôi nắm lấy tay chị và nói thật lòng: “Tôi không biết làm sao để vượt qua chuyện này.”
Chị đã nói với tôi thế này: “Chị biết đó, khi chị ở trên máy bay với các con, và trong 15 phút cuối chuyến bay mọi thứ rối tung: con cái không chịu hợp tác, đồ chơi bay tứ tung, và la hét, chị chỉ mong máy bay hạ cánh ngay lập tức. Điều đó xảy ra chỉ 15 phút trước khi máy bay hạ cánh. Nhưng rồi chị cũng vượt qua được 15 phút ấy, rồi 15 phút nữa tiếp theo nữa.”
Chị Rusha, tôi nghĩ chị không biết rằng những lời đó chính là điều tôi cần nghe.
Nhưng trên hết, tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa đã hiện hữu thật sự trong 10 ngày qua. Sau vụ ám sát Charlie, chúng ta không thấy bạo lực, không thấy bạo loạn, không thấy cách mạng. Thay vào đó, chúng ta chứng kiến điều mà chồng tôi hằng cầu nguyện: một cuộc phục hưng.
Tuần qua, chúng ta thấy những người lần đầu mở Kinh Thánh sau cả thập kỷ. Chúng ta thấy những người lần đầu tiên cầu nguyện kể từ khi còn là trẻ nhỏ. Chúng ta thấy những người tham dự việc thờ phượng lần đầu tiên trong đời.
Charlie thích ghi nhật ký, để nhớ những sự kiện và câu nói có ảnh hưởng lớn đến anh. Và một trong những điều anh viết là: “Mỗi khi bạn đưa ra một quyết định, nó để lại một dấu ấn trên linh hồn bạn.”
Với những ai vừa mới quyết định, vừa mới bước đi đầu tiên trong đời sống thiêng liêng, tôi xin nói: cảm ơn bạn, và chào mừng bạn. Một ngày nào đó, bạn sẽ nhìn lại và nhận ra đó là quyết định quan trọng nhất đời bạn – bởi vì đúng là như vậy.
Còn những ai đã tin, thì trách nhiệm của bạn là chăn dắt những người ấy. Xin đừng coi nhẹ. Hãy tưới mầm đức tin của họ, bảo vệ và giúp nó lớn lên.
Mỗi ngày, khi Charlie lái xe đến văn phòng, anh đều mở danh bạ và gửi cho ai đó một câu Kinh Thánh trong ngày. Anh biết rằng đức tin là một thói quen – càng sống, nó càng lớn mạnh. Nhưng cũng hãy nhớ rằng, hạt giống ấy mới được gieo. Kẻ thù sẽ cám dỗ bạn nhiều nhất trong lúc này. Thiên Chúa luôn hiện diện, nhưng bạn phải chọn hướng linh hồn mình về Đức Kitô, hết lần này đến lần khác.
Hãy cầu nguyện lần nữa. Hãy đọc Kinh Thánh lần nữa. Hãy đến nhà thờ Chúa Nhật này, và cả những Chúa Nhật tiếp theo. Hãy phá bỏ xiềng xích và cám dỗ của thế gian.
Làm môn đệ Đức Kitô không phải dễ dàng. Nó chưa bao giờ là dễ dàng. Đức Giêsu đã nói: “Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo.” Người đã nói Người sẽ bị bách hại, và rằng chúng ta cũng sẽ bị bách hại. Charlie hiểu điều đó, và anh đã vui mừng vác thập giá của mình cho đến cùng.
Tôi muốn mọi người biết: dù Charlie ra đi quá sớm, nhưng anh đã sẵn sàng để chết. Anh không trì hoãn điều gì. Không có việc gì quá khó đối với anh hay anh không muốn làm. Anh đã rời thế gian này mà không hối tiếc. Mỗi ngày, anh sống hết 100%.
Nhưng hãy biết rằng: Charlie ra đi khi công việc còn dang dở, nhưng anh không dang dở việc cá nhân.
Tôi sẽ rất nhớ anh. Tôi sẽ nhớ vô cùng, vì cuộc hôn nhân và gia đình của chúng tôi thật đẹp. Và vẫn còn đẹp.
Sứ mạng lớn nhất trong đời Charlie là khôi phục lại gia đình ở nước Mỹ. Khi nói chuyện với giới trẻ, anh luôn khao khát chia sẻ về kế hoạch của Thiên Chúa cho hôn nhân, và rằng nếu họ dám sống theo kế hoạch ấy, thì đời họ sẽ được phong phú như kế hoạch ấy đã làm chính đời chúng tôi được phong phú.
Và có người từng hỏi tôi: làm sao mà Charlie và tôi giữ được hôn nhân bền vững khi anh ấy bận rộn đi công tác xa? Bí mật nhỏ của chúng tôi chính là những tin nhắn đầy yêu thương. Mỗi Thứ Bảy, Charlie đều viết cho tôi những mẩu thư yêu thương và anh chưa bao giờ bỏ lỡ một thứ Bảy nào. Trong từng lá thư, anh luôn kể cho tôi nghe điều tuyệt vời nhất trong tuần, bày tỏ lòng biết ơn dành cho tôi và các con, và luôn luôn kết thúc bằng một câu hỏi đẹp nhất:
“Xin hãy cho anh biết, anh có thể phục vụ em thế nào tốt hơn, với tư cách là một người chồng. – Charlie.”
Charlie đã hiểu trọn vẹn vai trò của Thiên Chúa dành cho một người chồng Kitô hữu: một người đàn ông lãnh đạo để phục vụ.
Tôi xin gửi đến tất cả những người đàn ông đang theo dõi trên khắp thế giới: hãy đón nhận thách thức của Charlie và sống đúng nam tính thật sự. Hãy mạnh mẽ và can đảm cho gia đình bạn. Hãy yêu thương và dẫn dắt vợ mình. Hãy yêu thương và bảo vệ con cái mình. Hãy là đầu linh thiêng của gia đình bạn. Nhưng hãy là một người lãnh đạo đáng để theo.
Vợ bạn không phải là người hầu của bạn. Không phải là nhân viên của bạn. Không phải là nô lệ của bạn. Cô ấy là người trợ giúp của bạn. Hai người không phải là đối thủ. Hai người là một thân xác, cùng nhau làm việc vì vinh quang của Thiên Chúa.
Tôi đã là bạn tâm giao của Charlie. Tôi là chiếc két sắt giữ kín bí mật của anh, là cố vấn thân tín và là bạn thân nhất của anh. Tôi đã yêu thương, nâng đỡ, và trao cho anh tất cả sức mạnh, vì tình yêu của anh dành cho tôi đã thúc đẩy tôi trở thành một người vợ tốt hơn. Mỗi ngày, anh đều trân trọng tôi, và tôi cầu xin mình có thể trở thành người vợ như Chúa mong muốn cho anh.
Các chị em phụ nữ, tôi cũng có một thách thức cho các bạn: Hãy sống đức hạnh.
Sức mạnh của chúng ta nằm trong thiết kế của Thiên Chúa cho vai trò của chúng ta. Chúng ta là những người canh giữ. Chúng ta là những người khích lệ. Chúng ta là những người gìn giữ. Hãy gìn giữ trái tim bạn, vì mọi sự đều tuôn ra từ đó. Và nếu bạn là một người mẹ, xin hãy nhận ra rằng đó chính là sứ vụ quan trọng nhất trong đời bạn.
Trong gia đình tôi, vì Charlie đi công tác nhiều, tôi và các con cố gắng đi cùng anh bất cứ khi nào có thể. Nhưng tôi luôn chắc chắn rằng, khi Charlie trở về, ngôi nhà chính là nơi thiêng liêng của anh, một chốn tránh khỏi những lo toan trần thế. Tôi không bao giờ trách anh vì đi quá lâu, về quá trễ. Tôi luôn nói: “Ngôi nhà này luôn ở đây chờ anh, và sẽ sẵn sàng cho anh.”
Tôi biến nó thành nơi mà anh mong trở về ngay khi còn đang trên đường. Giữa chúng tôi không bao giờ có chuyện tính toán, hơn thua. Chúng tôi là một đội, cùng nhau làm việc cho một sứ mạng chung. Tôi chưa bao giờ muốn trở thành người ngăn cản Charlie khỏi nhiệm vụ mà Thiên Chúa đã giao phó. Và tôi biết rằng Charlie cũng luôn nỗ lực hết sức để hỗ trợ tôi như thế.
Cuộc hôn nhân với Charlie là điều tuyệt vời nhất trong đời tôi. Và tôi biết, đó cũng là điều tuyệt vời nhất trong đời anh. Anh luôn mong tất cả mọi người đều được trải nghiệm niềm vui ấy.
Và điều thật đẹp đẽ trong thiết kế của Thiên Chúa cho hôn nhân chính là: mọi người đều có thể có một hôn nhân tốt đẹp. Tôi có thể nói mãi về điều này, và trong những năm tới, tôi sẽ tiếp tục chia sẻ.
Nhưng trên hết, sứ mạng của Charlie là đặc biệt dành cho những người chưa kết hôn. Anh đã chọn tên tổ chức thật đúng. Anh biết rằng có điều gì đó không ổn ở nước Mỹ, đặc biệt là nơi giới trẻ, và họ cần một hướng đi mới.
Charlie đã tha thiết muốn tìm và cứu những “chàng trai lạc lối của phương Tây” – những người trẻ cảm thấy mình không có phương hướng, không có mục tiêu, không có đức tin, và không có lý do để sống. Những người lãng phí đời mình trong những trò tiêu khiển, những người ngập chìm trong hận thù và giận dữ. Charlie muốn giúp họ. Anh muốn họ tìm thấy mái nhà nơi Turning Point USA.
Khi bước vào các khuôn viên trường đại học, anh luôn mong chỉ cho họ một con đường tốt đẹp hơn, một cuộc sống tốt đẹp hơn, ngay trước mắt họ. Charlie muốn cứu những chàng trai trẻ –như chàng trai đã cướp đi mạng sống của anh.
Chính trên thập giá, Chúa Giêsu đã nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.”
Người thanh niên đó – tôi tha thứ cho anh ta. Tôi tha thứ, vì đó là điều mà Đức Kitô đã làm, và cũng chính là điều mà Charlie làm. Câu trả lời cho hận thù không phải là hận thù. Câu trả lời, như chúng ta biết từ Tin Mừng, chính là tình yêu. Luôn luôn là tình yêu – tình yêu với cả kẻ thù và những kẻ bách hại chúng ta.
Thế giới cần Turning Point USA. Nó cần một tổ chức có thể chỉ cho giới trẻ thoát khỏi con đường của khổ đau và tội lỗi. Nó cần một phong trào dẫn họ thoát khỏi hỏa ngục – cả ở đời này lẫn đời sau. Nó cần dẫn họ về hướng của sự thật và cái đẹp.
Và vì vậy, hôm nay tôi hứa với các bạn: mọi công việc của chúng tôi sẽ còn quan trọng và vĩ đại hơn nữa. Tôi vô cùng vinh dự được trở thành CEO mới của Turning Point USA. Tôi không coi đó là chuyện nhỏ. Charlie và tôi đã luôn hiệp nhất trong sứ mạng. Niềm đam mê của anh là niềm đam mê của tôi. Và giờ đây, sứ mạng của anh cũng là sứ mạng của tôi.
Tất cả những gì mà Turning Point USA được trở thành nhờ viễn tượng và công sức của Charlie, chúng tôi sẽ nhân lên gấp mười lần bằng sức mạnh của việc nhờ lại anh. Các chi hội sẽ được nhân rộng. Hàng ngàn chi hội mới sẽ được thành lập. TPUSA Faith sẽ thêm hàng ngàn lãnh đạo tôn giáo và cộng đoàn mới. Các sự kiện trên các khuôn viên trường đại học sẽ tiếp tục, các buổi tranh luận và đối thoại cũng vậy.
Tu chính án thứ nhất trong Hiến pháp của chúng ta là chính án gần với con người nhất. Chúng ta vốn là những sinh vật biết nói, những sinh vật có đức tin. Và Tu chính án thứ nhất bảo vệ quyền tự nhiên ấy. Không một kẻ ám sát nào có thể ngăn chúng ta đứng lên để bảo vệ quyền ấy.
Bởi vì khi đối thoại dừng lại, khi giao tiếp chấm dứt – bạo lực sẽ xuất hiện.
Và giờ đây, khi tôi đứng ở đây, nhìn tấm ảnh tuyệt đẹp của chồng tôi treo trên sân vận động này, tôi nghĩ về Charlie 13 năm trước. Lúc ấy tôi chưa gặp anh. Anh chỉ mới 18 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học, chạy khắp hội trường RNC / Đại hội Toàn quốc của Đảng Cộng hòa, không có một xu dính túi, với chỉ một số điện thoại liên lạc duy nhất.
Nhiều người nhìn anh và bảo rằng anh chẳng biết mình đang làm gì. Nhưng anh biết. Anh biết chính xác mình đang làm gì. Anh biết rằng anh sẽ thay đổi thế giới. Và anh đã làm.
Cuộc đời Charlie là một Turning Point cho đất nước này. Đó là một phép lạ. Và xin để phép lạ ấy – cuộc đời của Charlie – trở thành bước ngoặt của chính các bạn.
Hãy chọn cầu nguyện.
Hãy chọn can đảm.
Hãy chọn cái đẹp.
Hãy chọn phiêu lưu.
Hãy chọn gia đình.
Hãy chọn một đời sống đức tin.
Và trên hết, hãy chọn Đức Kitô.
Anh yêu, Charlie của em, em yêu anh. Và em sẽ làm cho anh tự hào.
Nguyện Chúa chúc lành cho tất cả các bạn, và xin Thiên Chúa chúc lành cho đất nước.
